• Tình huống khó xử

    “Tôi có nên cho con mình thêm thời gian rảnh để tự do vui chơi hay không?”

    Các bà mẹ tranh luận với những ý kiến tán thành và phản đối...

    KHÔNG

    "Chồng tôi và tôi xuất thân từ những gia đình nghèo và cả hai đều làm việc vất vả để có được cuộc sống tốt đẹp ngày hôm nay. Tôi muốn những gì tốt nhất cho con trai tôi. Tôi muốn cháu được dạy dỗ và trở thành một thành viên tốt của xã hội. Tôi muốn cháu lớn lên để trở thành một người chồng và người cha mạnh mẽ cho gia đình của cháu. Vì những lý do này, chúng tôi khuyến khích cháu học hành siêng năng tại trường và có những mối quan tâm khác sau giờ học. Cháu đã tham gia câu lạc bộ khoa học của trường và vui thích được trở thành thành viên của đội cờ – đặc biệt khi chúng chiến thắng! Tôi nghĩ rằng những hoạt động có tổ chức là tốt nhất. Nếu tôi cho cháu thời gian rảnh, tôi không nghĩ rằng cháu biết phải làm gì với thời gian đó. Tôi lo rằng cháu sẽ sử dụng thời gian này một cách không hiệu quả."
    Hua, Thượng Hải

    Hua, Thượng Hải

    "Tôi đã trãi qua một sự nuôi dạy nghiêm khắc và tôi muốn con gái của mình hưởng cảm giác tự do mà tôi chưa từng có được. Khi cháu làm xong bài tập về nhà, tôi cố gắng dành cho cháu không gian để làm những gì cháu thích, trước khi ăn tối. Thường cháu có khoảng 30 phút của riêng mình. Bạn bè ngạc nhiên khi thấy cách cháu sử dụng thời gian đó. Cháu không bao giờ bật tivi lên. Nếu thời tiết tốt, cháu đi ra vườn – cháu đã tạo ra cho riêng mình một “Khu vườn Bí mật”. Nếu thời tiết không tốt, cháu tìm một trò chơi để chơi trong nhà. Cháu rất giàu trí tưởng tượng. Nhiều bạn cùng trường của cháu bận rộn với những lớp khiêu vũ và âm nhạc – nhưng tôi nghĩ rằng việc dành thời gian cho bản thân là có giá trị hơn."

    Jun, Bắc Kinh

    Các chuyên gia nghĩ gì?

    "Phải chăng không thú vị khi thấy rằng các chọn lựa của cả hai bà mẹ là kết quả của cảm nghĩ của họ về thời thơ ấu của chính họ? Điều này rất thông thường – tất cả chúng ta đều muốn cho con của mình những gì mà chúng ta nghĩ rằng mình bị thiếu thốn. Có thể hiểu được nhiều bà mẹ– như Hua – cảm thấy việc học của con là ưu tiên hàng đầu và những hoạt động có tổ chức đó là “hiệu quả” hơn thời gian rảnh. Điều này không phải luôn đúng. Thật vậy, nhiều nghiên cứu cho thấy rằng trẻ em tiếp cận nhiều hơn với việc chơi đùa không có tổ chức thực sự được hưởng lợi về mặt học tập. Dường như trẻ sử dụng thời gian chơi đùa để củng cố những gì chúng đã học trong lớp. Ví dụ, nếu chúng đã học về khối lượng và đo lường trong môn toán, chúng có thể dùng thời gian chơi đùa để giả vờ thiết lập một gian hàng bán rau quả.”

    Tiến sĩ Dorothy và Jerome Singer nói